Nhìn con trai cầm tấm bằng cử nhân kinh tế trong buổi lễ tốt nghiệp, chị Lệ Thị Nghiêm (ngụ Bà Rịa - Vũng Tàu) vui phơi phới.

Lừa bằng chiêu xin việc

in-lich-tet-2016

Nhìn con trai cầm tấm bằng cử nhân kinh tế trong buổi lễ tốt nghiệp, chị Lệ Thị Nghiêm (ngụ Bà Rịa – Vũng Tàu) vui phơi phới. Chị nhủ thầm bằng mọi giá phải tìm cho con một chỗ làm ưng ý, xứng với công đèn sách năm năm qua.

Qua lời giới thiệu của một người quen, chị Nghiêm gặp Hoàng Tú tại căn hộ lịch sự nằm ở phường 3, TP.Vũng Tàu. Tuy chỉ mới 35 tuổi nhưng Hoàng Tú có phong thái đĩnh đạc của người từng trải. Tú giới thiệu: “Tôi làm trưởng phòng kinh doanh của Công ty viễn thông V., có hệ thống chân rết tại 64 tỉnh thành trong cả nước. Với mối quan hệ này, tôi có thể xin cho con chị một công việc thích hợp. Hiện Tập đoàn viễn thông V. đang cần tuyển dụng một số cử nhân mới ra trường. Vào đây có tương lai lắm, nên nhiều người đang tranh thủ. Nhưng chị không lo vì tôi chỉ cần nói một tiếng là xong, chị về bảo cháu làm hồ sơ mang lên cho tôi”.

Qua ngày sau, Tú điện cho Thanh hẹn gặp tại quán nước đường Ba Cu rồi nói: “Cháu học kinh tế nhưng ở đây đang thiếu bộ phận kế toán, chú sẽ xin bố trí tạm cho cháu vào”, rồi hướng dẫn Thanh thủ tục mang vô công ty nộp. Ít lâu sau, gia đình chị Nghiêm nhận được giấy báo lên TP.Hồ Chí Minh phỏng vấn. Khi Thanh gọi điện cho Tú hỏi thăm việc này thì Tú báo: “Do trình độ cháu mới ra trường còn yếu, sợ không qua được buổi phỏng vấn nên phải lo”. Theo yêu cầu của Tú, Thanh đem 10 triệu đồng đưa Tú trước gọi là tiền xe cộ, để lên thành phố lo việc.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Một tuần sau khi phỏng vấn, Tuấn thông báo với chị Nghiêm: “Có tin vui rồi đây, cháu Thanh đã trúng tuyển, nhưng để được bố trí vô chỗ đúng chuyên môn phải chi phí thêm 90 triệu đồng”. Chị Nghiêm bàn với chồng đã lỡ tốn tiền, tốn công rồi thì cứ lo cho con. Bao nhiêu người còn cho con học nước tây, nước tàu chi phí một năm cả chục ngàn đô còn được, huống gì chỉ có trăm triệu đồng mà được chỗ làm ngon. Vì vậy hai vợ chồng gom tiền chuyển qua tài khoản ngân hàng theo yêu cầu của Tú. Nhận tiền xong, qua điện thoại Tú nói chắc nịch: “Chỉ một hai hôm thôi là cháu Thanh sẽ được vô làm!”. Tin tưởng vào điều đó nên khi Tú nói phải cần thêm ít chi phí để giao dịch, ăn nhậu với đối tác, chị Nghiêm không ngần ngại chuyển thêm 10 triệu đồng vào tài khoản cho Tú.

Chờ mãi cả tháng vẫn không thấy có quyết định tuyển dụng, chị Nghiêm gọi điện thì Tú trả lời: “Chị yên chí, sắp có quyết định rồi, em sẽ mang đến tận nhà cho chị”. Sau đó Tú tắt máy, chị Nghiêm đến nhà tìm thì được biết đây là căn hộ cho thuê, người thuê vừa chuyển đi đâu không rõ. Lúc này thì chị Nghiêm cay đắng biết mình mắc phải bẫy lừa.

Theo: congan.com.vn

Articles In Same Category

Gửi phản hồi