Ngày nhận giấy báo đậu Đại học Sư phạm TPHCM, Trần Hồng Ngọc (quê Quảng Ngãi) mừng rơn. Bố mẹ Ngọc có bao nhiêu tiền dành

Chiêu lừa cô sinh viên năm nhất nhẹ dạ

in-lich-tet-2016

Ngày nhận giấy báo đậu Đại học Sư phạm TPHCM, Trần Hồng Ngọc (quê Quảng Ngãi) mừng rơn. Bố mẹ Ngọc có bao nhiêu tiền dành dụm đều cho con gái mang theo nhập học.

Hàng ngày, ngoài giờ học Ngọc đạp xe tới nhiều điểm vui chơi trong thành phố để khám phá, tìm hiểu. Có lần, Ngọc đến công viên chơi và được nhân viên tiếp thị mời uống thử cà phê hòa tan. Sau vài lời giới thiệu về chương trình khuyến mãi của công ty, cô nhân viên gửi tặng Ngọc gói cà phê hòa tan và kèm theo lời dặn: “Bên trong có phiếu trúng quà khuyến mãi đó em, chúc may mắn nhé”.

Ngọc nhìn vào tấm bảng quảng cáo treo bên quầy cà phê thì chương trình khuyến mãi lần này khách hàng trúng nhiều giải, cao nhất là chiếc xe tay ga, máy ảnh kỹ thuật số và hàng trăm giải khuyến khích là những món quà dễ thương như túi xách, ly uống nước… Sau một hồi nghĩ ngợi, Ngọc tò mò mở túi cà phê ra xem, bên trong có tờ giấy ghi dòng chữ “Chúc mừng bạn đã trúng thưởng một máy ảnh kỹ thuật số”.

Sau vài lời chúc mừng qua lại, lúc này cô nhân viên bán cà phê hòa tan nói với Ngọc: “Em có thể nhận máy hoặc cung cấp địa chỉ để bên công ty gửi tới. Nhưng cũng có một yêu cầu, nếu em nhận máy thì hãy gửi lại khoảng 1 triệu đồng chia sẻ may mắn với người khác nhé. Trong máy có gắn thẻ nhớ đầy đủ rồi, em chỉ cần mua mấy cục pin gắn vào là dùng được ngay”. Niềm vui được trúng thưởng lại sẵn có tiền bố mẹ vừa cho nhập học, Ngọc liền ký giấy nhận máy và gửi lại cho cô gái bàn hàng 1 triệu đồng rồi xách máy ra về.

Chiếc máy đựng trong túi nylon hàn kín miệng và nằm gọn trong giỏ quà tặng trông thật dễ thương. Trên đường về lại ký túc xá, Ngọc thầm nghĩ mình thật may mắn. Sau khi khoe với các bạn cùng phòng, Ngọc chạy ra tiệm mua bốn cục pin gắn vào máy ảnh. Các bạn cùng phòng hí hửng đứng xếp hàng để chụp ảnh kỷ niệm nhưng sau cú bấm kêu tách một tiếng cùng ánh đèn flash lóe lên thì màn hình tối thui, xem lại không thấy ảnh nào cũng như không có tín hiệu báo máy đang hoạt động. Ngọc nghĩ bụng, chỉ có mình nhà quê không biết xài máy chứ chẳng lẽ bị lừa. Nghĩ thế, Ngọc mang máy chạy ra cửa hiệu ảnh nhờ xem dùm. Ông thợ ảnh sau khi xem qua đã phán câu xanh rờn: “Đây là máy dỏm, gần như không có giá trị gì cháu ạ”.

Theo: congan.com.vn

Articles In Same Category

Gửi phản hồi